[CSMHPCCTV] Chương 3+4


Chương 3: Cái nghèo đáng hận

Cái gì?

Chu Tiểu Vân kinh hãi: “Anh nói cái gì? Anh nói lại lần nữa.”

Lý Thiên Vũ lắp bắp nói: “Tối nay, Tiểu Cố đến tìm anh, nói giờ đang eo hẹp, muốn mượn anh ít tiền dùng gấp. Anh nghĩ trong tay chúng ta có hai vạn dư để đó nên đồng ý.”

Anh nhìn sắc mặt Chu Tiểu Vân càng ngày càng đen không dám nói nữa.

“LÝ – THIÊN – VŨ!” Chu Tiểu Vân nói từng chữ, nghiến răng nghiến lợi hận không thể đánh anh ta một trận, “Đó là tiền mấy năm nay tôi nhịn ăn nhịn mặc, tích cóp từng đồng để mua nhà. Anh dựa vào cái gì không hỏi tôi một tiếng, đã đồng ý cho người khác mượn? “

Chu Tiểu Vân càng nói càng tức: “Dù không mua được nhà, cũng phải chuẩn bị tiền học phí cho con! Giờ đi học tốn kém thế nào anh biết không!”

Lý Thiên Vũ tự biết mình đuối lý, không hé răng nghe Chu Tiểu Vân oán giận.

“Tôi lấy anh bảy năm, đã có ngày nào yên ổn chưa? Tôi nhịn ăn nhịn mặc vui lắm sao? Quần áo mới tôi không dám mua, đến giờ vẫn ở nhà đi thuê, ngay cả nhà của mình cũng không có. Hằng ngày đi làm, đưa đón con, làm việc nhà, đầu tắt mặt tối. Người khác lấy chồng thì sung sướng, ăn ngon mặc đẹp, đeo nữ trang bằng vàng, rảnh rỗi đi shopping, có ô tô đưa rước. CÒN TÔI THÌ SAO? “

Chu Tiểu Vân nói đến đây, nước mắt đã rơi như mưa, trong lúc nhất thời, mọi chuyện không vừa ý đều bùng nổ. Từ nhỏ, ở nhà, cô luôn quan niệm có cũng được, không có cũng chẳng sao, không quan trọng. Nhà có bốn anh chị em. Trên cô có anh trai, dưới có một em trai được yêu thương nhất và một em gái nhỏ tuổi nhất. Nhà nghèo nên có gì ngon phải nhường hai em trước. Đến lượt cô chẳng còn mấy. Mặc quần áo đều là của chị họ sửa nhỏ lại. Cha mẹ bận làm nông, nhận việc thêm kiếm tiền. Không ai quan tâm đến cô.

Cô là đứa bé rất thông minh, vì không có ai quan tân đến việc học của cô nên mọi thứ bị bỏ phí. Sau khi tốt nghiệp cấp hai, cô kiên quyết đòi nghỉ học, đến xưởng may làm thợ phụ một năm rồi bắt đầu kiếm tiền. Toàn bộ tiền lương để dành cho hai em ở nhà ăn học.

Đến tuổi biết yêu, cô gặp Lý Thiên Vũ vừa xuất ngũ về. Lần đầu tiên gặp nhau, cô đã thương anh. Trong nhà định sẵn cho cô một mối, gia cảnh không kém, nhưng Chu Tiểu Vân thà chết chứ không chịu gặp người thanh niên có việc làm ổn định kia. Cô quyết định làm một việc sau này hối hận cả đời: ở chung với Lý Thiên Vũ. Rất nhanh cô có Nữu Nữu, trong nhà không làm gì được, đành cho phép cô kết hôn.

Chu Tiểu Vân được thoả tâm nguyện, lại phát hiện cuộc sống sau hôn nhân không giống trong tưởng tượng. Lúc yêu nhau, anh phóng túng không chịu gò bó, ham chơi bời, sau khi lấy nhau thì biến thành ham ăn lười làm, lười nhác thành tính, không có chí hướng. Nói trắng ra là loại đàn ông chỉ biết ngày hôm nay, không có tương lai.

Chu Tiểu Vân tỉnh lại từ giấc mộng tình yêu cuồng nhiệt, nhanh chóng chào đón đứa con đầu lòng, triệt để trở thành bà chủ trong gia đình. Đợi con gái lớn hơn một chút, gửi vào nhà trẻ. Cô và Lý Thiên Vũ ra ngoài thuê nhà, càng thấm thía cuộc sống nghèo khó.

Cô vừa làm việc nhà, vừa phải chăm con nên đành tìm một xưởng sản xuất đồ chơi không làm theo giờ mà tính tiền lương theo sản phẩm. Vì kiếm tiền, cô thường xuyên mang thêm việc về nhà làm. Hằng ngày cô còn phải đưa đón con, mua thức ăn nấu cơm, giặt quần áo. Suốt ngày phải tính toán chi li từng đồng, tiền mua thức ăn càng phải tính kĩ, chi tiêu mỗi tháng chính xác đến từng ngàn. Cuộc sống ăn tiêu tiết kiệm của gia đình không biết bao giờ mới kết thúc, ngày ấy như xa vời vợi.

Chẳng lẽ đây là câu người ta hay nói “Lấy chồng theo chồng, gả cho chó thì theo chó” chăng? Cô gả cho người đàn ông không có tài cán trước mắt, là số phận của cô ư?

Lý Thiên Vũ nhìn Chu Tiểu Vân khóc như mưa, không nhịn được: “Được rồi được rồi, nói mấy câu thế thôi!”

Đây là thái độ gì? Chu Tiểu Vân lau nước mắt, nói với con: “Nữu Nữu ngoan, vào phòng xem ti vi đi.”

Nữu Nữu buông bát, nhỏ giọng an ủi Chu Tiểu Vân: “Mẹ, mẹ đừng nóng, lớn lên con sẽ mua nhà thật to cho mẹ ở.”

Chu Tiểu Vân ấm lòng, dỗ con bé vào phòng. Chờ con gái vào trong, cô lạnh mặt ngồi xuống bàn, chuẩn bị nói chuyện nghiêm túc với chồng.

Lý Thiên Vũ nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Chu Tiểu Vân, tự dưng hớn hở: “Hôm nay làm sao vậy, muốn cho anh một khoá học tư tưởng chính trị à!”

Chu Tiểu Vân không để ý tới lời cợt nhả của anh, “Em nói cho anh biết, Lý Thiên Vũ, TIỀN NÀY EM KHÔNG CHO MƯỢN.”

“Không được, anh em như thể tay chân, anh đã đồng ý, không thể nói không giữ lời.”

“Mặt mũi của anh quan trọng hay là cuộc sống của chúng ta quan trọng!” Chu Tiểu Vân gần như hét toáng lên.

Đương nhiên mặt mũi quan trọng! Người Trung Quốc vẫn quan niệm thế. Nhưng lời đến miệng lại nuốt về, Lý Thiên Vũ nhìn sắc mặt vợ, cuối cùng thức thời không nói ra những lời làm vợ nổi cơn thịnh nộ.

“Ngày mai anh nói với anh ta, tiền em đã dùng rồi, không có tiền cho anh ta mượn.” Chu Tiểu Vân nói xong thì đi thu dọn bát đũa.

Lý Thiên Vũ không lên tiếng, trong lòng không biết đang suy nghĩ gì. Chu Tiểu Vân không chú ý tới vẻ mặt của chồng, cô cho rằng chuyện này đã chấm dứt ở đây.

Cô không thể ngờ, ngày thứ hai đã xảy ra chuyện.

Chương 4: Không ngờ có ngày này

Hôm nay là thứ bảy, hiếm hoi có ngày cuối tuần Nữu Nữu không phải đi học. Cô ngủ say đến tận 8h30 mới gọi con dậy. Thay quần áo cho con xong, cô làm bữa sáng đơn giản rồi ngồi ăn sáng cùng con. Sau khi ăn xong, thu dọn mọi thứ, vừa tròn chín giờ.

Chu Tiểu Vân nhìn chiếc váy trên người Nữu Nữu, tết năm ngoái mới mua đã hơi cộc. Trẻ con lớn thật nhanh! Trong ấn tượng mới ngày nào lúc con bé chào đời mặt đầy nếp nhăn, thế mà chỉ chớp mắt đã biết thành cô bé cao gầy hoạt bát như bây giờ?

Chắc là do di truyền. Chu Tiểu Vân cao 1m7, Lý Thiên Vũ gần 1m8, đều khá cao, từ nhỏ Nữu Nữu đã cao hơn bạn bè đồng trang lứa. Mặc dù mới bảy tuổi, nhưng Nữu Nữu đã cao 1m2, từ xa nhìn đã ra dáng một thiếu nữ.

Chu Tiểu Vân định mua cho con hai cái váy mới, trang điểm cho con bé thật xinh đẹp. Nói cho con gái biết, cô bé ôm chầm lấy mẹ, hôn một cái rõ kêu.

Cô vừa cười vừa thầm thở dài, con nhà nghèo thật khổ. Cô lôi ví tiền ra đếm, chỉ còn hơn 100. Nếu mua đồ tốt một chút, chưa chắc đã đủ. Bây giờ, quần áo trẻ con còn đắt hơn cả người lớn. Một cái váy đơn giản đã 80, 90.

Khó có lúc rảnh, mang thêm ít tiền mua quần áo tốt hơn một chút. Nghĩ như vậy, Chu Tiểu Vân mở ngăn kéo tìm sổ tiết kiệm. Vừa mở ngăn kéo ra, chỉ thấy bên trong trống rỗng, sổ tiết kiệm tự dưng không cánh mà bay.

Chu Tiểu Vân hoảng hốt, lục tung tìm khắp nơi, tìm mọi ngóc ngách đều không thấy. Chẳng lẽ có trộm! Không đúng! Hiện tại bọn trộm rất quái, ai lại đi lấy sổ tiết kiệm? Không biết mật khẩu không rút được tiền.

Mật khẩu… Chu Tiểu Vân chợt nghĩ ra: Chẳng lẽ là Lý Thiên Vũ lấy?

Càng nghĩ cô càng thấy có khả năng. Sổ tiết kiệm cất ở chỗ cố định trong nhà. Cô chưa bao giờ giấu chồng, mật khẩu chồng cô cũng biết. Không lẽ, anh ta cầm sổ tiết kiệm đi rút tiền cho Cố Xuân Lai vay?

Chu Tiểu Vân kìm chế lửa giận trong lòng, gửi Nữu Nữu chơi ở nhà hàng xóm rồi mới đi xe điện tới cửa hàng hoa quả của chồng. Dọc theo đường vượt mấy đèn đỏ, tới gần cửa hàng, từ xa đã thấy Cố Xuân Lai vừa bước ra khỏi đó, đi về hướng ngược lại. Lý Thiên Vũ đứng ngoài cửa, đang nói chuyện với một ông lão.

Chu Tiểu Vân dựng xe trước cửa, chờ Lý Thiên Vũ bán hàng xong.

Lý Thiên Vũ đưa túi hoa quả cho ông lão, vừa đứng thẳng người thì thấy vợ. Đầu tiên anh ta ngẩn ra, sau đó lại nở nụ cười ấm áp: “Sao em lại đến đây?”

Chắc chắn là chột dạ! Chu Tiểu Vân hiểu rõ Lý Thiên Vũ. Chỉ khi anh làm sai chuyện mới tươi cười ân cần, giả tạo, khách sáo như thế. Cô không khách khí chất vấn: “Sổ tiết kiệm của em đâu?”

“Sổ tiết kiệm…” Lý Thiên Vũ hết nhìn trái lại liếc phải nhưng không nhìn Chu Tiểu Vân.

Em hỏi lại anh một lần nữa, sổ tiết kiệm đâu?” Chu Tiểu Vân thực sự không chịu nổi nữa.

“Anh… Anh cầm.” Lý Thiên Vũ biết không thể nói dối đành thú nhận.

“Lấy ra đây!” Chu Tiểu Vân vươn tay. Nhìn lòng bàn tay trước mặt, Lý Thiên Vũ chậm rì rì lấy từ trong người sổ tiết kiệm ra, đặt vào tay cô.

Cô mở ra xem, ban đầu có hai vạn mốt, giờ chỉ còn một nghìn.Tay cô siết chặt quyển sổ, run lẩy bẩy “Tiền đâu?”

Nuốt một ngụm nước bọt, cô lại hỏi lần nữa, “Tiền của em đâu?”

Lý Thiên Vũ đành phải nói thật: “Bị anh rút ra cho Tiểu Cố vay.”

Chu Tiểu Vân không nói một câu, ngây ra như phỗng.

Lý Thiên Vũ nhìn bộ dáng của cô, luống cuống giải thích: “Anh đã đồng ý không thể nuốt lời! Hơn nữa, cậu ấy nói sẽ trả ngay.”

“Lúc anh lấy sao không nói với em một tiếng?” Giọng nói của Chu Tiểu Vân hơi khàn khàn. Cô cố sức chớp chớp mắt nhưng thấy ngay cả một giọt nước mắt cũng không có.

Lý Thiên Vũ cười làm lành nói: “Chẳng phải anh sợ em không đồng ý sao!”

“Anh biết rõ tôi không đồng ý, anh còn lấy, anh…” Chu Tiểu Vân tức giận cả người run rẩy, “Tôi là vợ anh, anh có quan tâm đến cảm nhận của tôi không? Anh có suy nghĩ cho cái nhà này không? Anh…”

Chu Tiểu Vân ném sổ tiết kiệm lên người Lý Thiên Vũ, “Cầm hết đi, cuộc sống như thế này tôi chịu quá đủ rồi!”

Cô không đi xe mà xoay người bỏ chạy. Vừa quay người, lệ đã tràn khoé mi. Cuộc sống này cô thực sự không chịu nổi nữa.

Đây là số phận của cô ư? Đây là cuộc sống cô muốn ư?

Hy vọng trong lòng cô tắt ngấm. Gả cho người đàn ông này, nhưng anh ta cho cô cuộc sống thế này đây. Nghèo khó, vặt vãnh, buồn phiền, bực bội… Cô không muốn tiếp tục nữa, một ngày cũng không muốn tiếp tục nữa. Chỉ cần nhìn anh ta một cái cũng làm cô thấy đau khổ.

Đã từng yêu một người như vậy, đã từng muốn sống cả đời với một người đàn ông như vậy, lại không chịu đựng được cuộc sống giày vò.

Cái gì là kẻ thù của tình yêu?

Hôn nhân chính là phần mộ của tình yêu. Vợ chồng nghèo trăm mối lo. Từng hẹn hò lãng mạn dưới ánh trăng đều biến thành củi gạo dầu muối. Tất cả mộng tưởng bị hiện thực vô tình chọc thủng. Bây giờ chỉ còn cõi lòng đầy thương tích và oán giận không nói nên lời.

Đúng vậy, cô không dám nói ra bí mật chôn sâu tận đáy lòng, chỉ dám lúc nửa đêm không ngủ được cô mới có can đảm thừa nhận: Cô hối hận

“Tiểu Vân, Tiểu Vân, em chậm một chút, em hãy nghe anh nói đã…”

Phía sau truyền đến tiếng gọi của Lý Thiên Vũ, cô không đáp, trái lại còn chạy nhanh hơn.

Nếu như cuộc sống cho cô một cơ hội, không bao giờ cô muốn sống nghèo khổ như vậy nữa, không bao giờ sống những ngày tháng chi li tính toán như thế nữa, càng không kết hôn sớm, không làm người phụ nữ chỉ ở nhà làm việc nhà, không bỏ học sớm đến xưởng đi làm, không…

Chân Lý Thiên Vũ dài hơn Chu Tiểu Vân, chạy nhanh hơn cô, đến ngã tư thì gần đuổi kịp, “Tiểu Vân, em đừng giận, hãy nghe anh nói…”

Advertisements

10 thoughts on “[CSMHPCCTV] Chương 3+4

  1. Hôn nhân chính là phần mộ của tình yêu. Vợ chồng nghèo trăm mối lo. Từng hẹn hò lãng mạn dưới ánh trăng đều biến thành củi gạo dầu muối. Tất cả mộng tưởng bị hiện thực vô tình chọc thủng. Bây giờ chỉ còn cõi lòng đầy thương tích và oán giận không nói nên lời.,,,
    Chan ly, tien bac la Nguyen nhan hang dau cho cai co va hon nhan tan vo

  2. Cũng lo sợ sẽ hối hận nên mình không nghĩ tới kết hôn đây. Bạn edit rất mượt, là 1 người đọc, mình gửi đến bạn lời cảm ơn của mình. Cố gắng nhé!

  3. Minh moi vao nha ban xin chao chu nha Moc Lan. Minh thich the loai trong sinh, dien van nen mon men doc thu 2 chuong cua truyen. Cau chuyen mieu ta cuoc song rat chan thuc, KK ngam ngui cho so phan cua nu 9 va se dat ghe nha ban de hong chuyen. Mong ban cho phep. Cam on ban (ta doc bang DT nen com ko co dau, nang thong cam nha)

  4. Haizzz, đúng vc nghèo trăm chuyện lo, may chồng ta cũng ko có sĩ diện như thằng này, nếu ko 2 mẹ con ta chắc cũng cạp đất mà ăn! Nói thật giờ vẫn cứ hối hận đã lấy chồng, sống mệt mỏi, gò bó, nhiều khi nghĩ nếu là wen bạn trai thôi thì game over thế là xong, chứ lỡ lấy rùi, còn có con nữa, đâu thể nói bỏ là bỏ đc!

  5. Tự nhiên đọc tới đoạn này thì lại nghĩ tới bố mẹ!
    Tuy không hẳn là nghèo khó nhưng hoàn cảnh cũng khá tương tự. Mẹ phải gánh vác rất nhiều: kiếm tiền, nội trợ… tất bật cả ngày đến bản thân cũng không có thì giờ tự chăm sóc. Trong khi đấy bố mình khá gia trưởng trọng sĩ diện lại không làm chủ được về kinh tế nên thường đa nghi oán trách mẹ!
    Hồi bé còn thấy bất bình cho mẹ nhưng lớn lên lại thấy đấy là bản chất cỉa đàn ông- không thói nọ thì tật kia. Sau tự an ủi là: bố tuy có hơi vô năng nhưng cũng không nghiện rượu, đánh bạc hay gái gú,… Coi như vô hình thì ổn thôi!
    Tóm lại hôn nhân chính là nấm mồ! Dù có là ai hay lấy ai hay yêu sâu đậm thì cũng luôn đầy nhưng phiền não, mâu thuẫn rồi kết quả mộng ảo vỡ đành chấp nhận thực tế để sống qua ngày!!!

Biểu cảm cho comment: (─‿‿─) ╰( ´・ω・) (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿) ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) 囧 (#`ε´#ゞ (*/∇\*) (〃 ̄ω ̄〃ゞ凸(`0´)凸 凸(`⌒´メ)凸ヾ(´・ω・`) ☆ミ(o*・ω・)ノ \(^▽^*) (*^▽^)/ ( ̄▽ ̄)ノ ヾ(-_-;) ヾ( ‘ – ‘*)

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s