[CSMHPCCTV] Chương 7+8


Chương 7: Chu Tiểu Vân sáu tuổi (1)

f01c0d65f6515b7cfdf8275a7d3bd95d07a54a586637-HWupkY_fw658

Thành thật nằm ở trên giường nghỉ ngơi mấy ngày, thân thể gần như khôi phục hoàn toàn. Chu Tiểu Vân cuối cùng được cha mẹ đồng ý cho xuống giường, cô vui đến mức nhảy dựng lên. Mặc trên người quần áo rộng thùng thình, được giặt sạch sẽ, chỉ là hơi xấu xí nhưng thời này, trẻ con nhà ai cũng mặc như vậy. Thôi kệ!

Chuyện thứ nhất Chu Tiểu Vân làm là chạy đến phòng phía Đông soi gương. Cái gương này rất có lai lịch. Đó là của hồi môn theo Triệu Ngọc Trân về nhà chồng, được gắn ở cửa tủ quần áo, có thể nhìn thấy toàn bộ người.

Chu Tiểu Vân tỉ mỉ quan sát mình trong gương. Dáng vẻ này giống hệt trong trí nhớ. Chưa hẳn là xinh xắn, nhưng có nước da trắng ngần, đôi mắt hai mí to tròn, hơi gầy, nhưng cô không thấp, còn cao hơn bạn bè cùng trang lứa. Cô nhớ sau khi mình lớn lên cao 1m7, nổi tiếng trong đám học sinh nữ, chỉ là hơi gầy nên không “đầy đặn” lắm. (Khụ khụ, chỗ này ta nghĩ là ở vòng 1 ấy)

Tóc thì xơ xác, Triệu Ngọc Trân ngại con gái để tóc dài phiền toái nên từ nhỏ đến lớn cô và em gái đều cắt tóc ngắn như con trai. Khi lớn lên, cô rất hâm mộ các bạn nữ có mái tóc dài. Nhìn mà thèm a! Hắc, nếu bây giờ bắt đầu một cuộc sống mới, tất nhiên sẽ không sống như trước đây. Cô sẽ thay đổi tất cả những chuyện mình tiếc nuối, quyết định thế đi. Từ hôm nay trở đi, cô sẽ thay đổi, theo đuổi hình tượng bé gái xinh đẹp tóc dài đen mượt.

Sau khi xác định mục tiêu cho mình, Chu Tiểu Vân dẫn Tiểu Bảo đi chơi. Nhị Nha khóc nháo đòi đi theo, không cách nào khác cô lại có thêm một cái đuôi nữa.

Thời bấy giờ, nhà của mọi người đều nhỏ, sân phơi rất lớn, trước nhà có một khoảng đất trống. Trẻ con chưa đến tám tuổi chưa đi học, số ít mới được gửi vào nhà trẻ, hầu hết là trực tiếp học lớp một. Ở tiểu học, cơ bản áp dụng phương thức thả trâu ăn cỏ. Sau khi tan học, trẻ con tụ tập nô đùa ầm ĩ, vì thế rất dễ dàng bắt gặp một đám trẻ con túm tụm một chỗ.

Nhà Chu Tiểu Vân cách nhà bác cả một khoảng đất trống rất rộng. Ở đó có mấy cây đại thụ phủ bóng râm mát. Giữa bãi đất thường bị lũ trẻ nghịch ngợm chiếm dụng làm sân chơi.

Đại Bảo đang cùng mấy bé trai cùng tuổi chơi bắn bi ve.

Viên bi thủy tinh tròn vo, to bằng ngón út là thứ mà bọn con trai mê nhất, mấy đứa xúm lại, quỳ sát mặt đất, bắn viên bi nho nhỏ vào cái lỗ to bằng ngón cái cách đó vài mét. Ai mà bắn trúng lỗ đó cứ như trở thành anh hùng, vênh mặt trong ánh mắt ghen tị của bạn bè lấy đi chiến lợi phẩm thuộc về mình.

Còn có một cách chơi khác. Hai người cùng lấy ra một viên bi, dùng viên bi của mình bắn bi của đối phương, ai bắn trúng trước thì được lấy bi của đối thủ làm phần thưởng. Cách này được bọn con trai gọi là trận quyết đấu cuối cùng.

Chị họ Chu Tiểu Hà cũng ở đó. Chị ấy đang nhảy dây với các bạn nữ. Trong đó có hai người bị buộc dây chun vào chân đứng cách nhau khá xa để căng cho sợi dây thật dài, những người khác vừa đọc đồng dao vừa nhảy.

Những đứa nhỏ tuổi hơn chưa được đi học chia làm hai nhóm, hoặc nhìn hoặc đi quấy rối. Phần lớn đều chơi đùa vui vẻ. Mấy đứa em sớm bị các anh chị đang chơi vui vứt sang một bên, quên ngay lời dặn của người lớn là phải trông em.

Chu Tiểu Vân dẫn theo Tiểu Bảo Nhị Nha, chăm chú trông hai em. Cô không dám vứt hai đứa bé đi chơi một mình. Hồi bé, cô không chịu dắt hai em đi chơi nên không ít lần bị đánh, giờ không thể thế được. Không phải chỉ trông em thôi sao, bọn nó đi đâu, cô đi sau là được. Không đến một lúc, cô phát hiện ra đây là việc rất vất vả.

Tiểu Bảo nhỏ hơn cô một tuổi, cùng mấy bé trai bốn, năm tuổi chạy theo sau Đại Bảo chơi đùa còn đỡ. Nhị Nha mới tập đi, nói chưa sõi làm cô đau đầu. Lần thứ năm Chu Tiểu Vân nâng Nhị Nha bị ngã đang nằm trên mặt đất khóc toáng lên thì lắc đầu thở dài, đúng là đứa em đáng ghét.

Từ nhỏ, em gái chuyên gây rắc rối, một tay cô đi theo giải quyết. Cô dắt nó đi chơi, lớn hơn một chút thì dạy nó làm bài tập. Lớn thêm chút nữa thì giặt hộ nó quần áo, bít tất. Vào cấp hai, Chu Tiểu Nguyệt bắt đầu dậy thì, bắt đầu thu hút các bạn nam, cô còn phải đón con bé khi tan học và nói đỡ cho con bé trước mặt cha mẹ.

“Thật là một bà cô khiến người khác lo lắng.” Chu Tiểu Vân thấp giọng lẩm bẩm, lau đi nước mắt trên mặt Nhị Nha.

Dụ dỗ một hồi, nhìn Nhị Nha càng khóc to, không có ý ngừng lại, Chu Tiểu Vân hoàn toàn đầu hàng, cô nuôi con gái Nữu Nữu cũng không mệt thế này.

Từ nhỏ, Nữu Nữu là đứa bé rất ngoan, rất ít khóc nháo, cô vẫn cảm thấy có đứa con như vậy là phúc phận ba đời. Giờ cô đã quay về năm sáu tuổi, vậy Nữu Nữu thì sao? Con bé sẽ ra sao? Lý Thiên Vũ có chăm sóc tốt cho nó không? Còn nữa, nếu kiếp này cô không kết hôn với Lý Thiên Vũ, còn có thể có Nữu Nữu không?

Nghĩ tới đây, Chu Tiểu Vân hồ đồ. Lại nghĩ linh tinh rồi! Nhưng vừa nghĩ đến Nữu Nữu, cô vẫn không kiềm chế được tình cảm với con gái, nước mắt tuôn rơi. Nhớ tới mình bây giờ mới chỉ là đứa bé sáu tuổi, càng khóc lớn hơn.

Tiểu Bảo nhanh trí mau chóng chạy đi mách mẹ, Triệu Ngọc Trân đang bận cho đàn vịt và hai con lợn ăn. Nghe nói Đại Nha Nhị Nha đều khóc, vội vàng chạy tới xem.

Triệu Ngọc Trân vừa nhìn thấy Nhị Nha đứng ở đó khuôn mặt lấm lem nước mắt nước mũi thì bắt đầu đau lòng, không khỏi trách Đại Nha không trông em: “Đại Nha, con trông em kiểu gì đấy, bản thân còn khóc, nín ngay.” Rồi ôm lấy Nhị Nha dỗ dành, nếu không phải Chu Tiểu Vân vừa mới ốm đậy thì đã đánh con một cái.

Chu Tiểu Vân nhìn thấy hàm ý cảnh cáo trong ánh mắt mẹ, trong lòng than thở đối xử giữa cô và em gái cách biệt một trời một vực, nhưng không dám khóc nữa. Điều chỉnh lại tâm trạng, cô theo mẹ về nhà.

Chương 8: Chu Tiểu Vân sáu tuổi (2)       

Sau khi về đến nhà, không ngoài dự liệu cô bị Triệu Ngọc Trân mắng một trận, còn bị bắt đi cho gà vịt ăn. Chu Tiểu Vân hận nghiến răng nghiến lợi nhìn Nhị Nha được mẹ ôm trong lòng một cái, cảm thấy điều tồi tệ nhất trong thời thơ ấu của cô một nửa là do nó mang lại.

Nhị Nha tuổi còn quá nhỏ, không biết suy nghĩ trong lòng chị gái, cảm thấy mỹ mãn khi nằm trong lòng mẹ, còn cười khanh khách. Mẹ Ngọc Trân rất yêu thương con gái út, dỗ dành như bảo bối.

Gà vịt được nhốt riêng trong cái lều nho nhỏ. Mọi người ở nhà mái tranh nên lều không có gì đáng chú ý. Chỉ là túp lều cỏ lụp xụp. Một gian nuôi hơn mười con gà, một gian nuôi hai mươi mấy con vịt, gian lớn nhất nuôi hai con lợn béo múp.

Trứng gà và trứng vịt được mang ra chợ bán lấy tiền để mua củi gạo dầu muối và đồ lặt vặt trong nhà. Heo nuôi cả năm là nguồn thu nhập chính của gia đình. Vì thế, ở nhà họ Chu, cho gia súc ăn no còn quan trọng hơn cho con cái ăn.

Trong lòng Chu Tiểu Vân biết rõ đây là chuyện quan trọng nên lấy thức ăn mẹ đã chuẩn bị sẵn đi vẩy cho gà ăn. Bởi vì tiền chi tiêu trong nhà chủ yếu dựa vào hơn mười con gà mái này, để cho gà đẻ nhiều trứng, Triệu Ngọc Trân cho gà ăn rất đầy đủ. Một ngày ba bữa bà ra sau nhà bắt sâu cho chúng ăn, còn đúng giờ hơn cho anh em Chu Tiểu Vân ăn cơm.

Ban đầu trong nhà có hơn bốn mươi con vịt nay chỉ còn hai mươi mấy con. Vịt không quý bằng gà, vì trứng vịt hơi tanh nên người mua trả giá thấp hơn, cho ăn cũng kém hơn một chút, mỗi ngày chỉ cho ăn hai lần, sau đó thả ở cái hồ gần đó.

Chăn vịt là việc của Chu Tiểu Vân, Đại Bảo cùng lắm là chạy theo cô đến hồ rồi không thấy bóng dáng, thân thể Tiểu Bảo không tốt, Nhị Nha còn nhỏ, cho nên trách nhiệm nặng nề này rơi xuống đầu cô.

Cho gà ăn xong, không đợi mẹ nhắc, cô tự giác cầm gậy trúc dài lùa vịt ra khỏi cửa. Nhất thời, vịt bay vịt nhảy vịt gọi vịt nháo, vô cùng náo nhiệt.

Triệu Ngọc Trân hết sức vui mừng, dùng ánh mắt thưởng thức nhìn con gái, nghĩ thầm cuối cùng đã có đứa hiểu chuyện, sau này sẽ dạy Đại Nha làm việc nhà.

Nếu Chu Tiểu Vân biết mẹ nghĩ gì chắc sẽ tức hộc máu, bây giờ cô vừa hồi tưởng lại những chuyện xảy ra lúc nhỏ vừa đi về phía hồ nước có từ lâu đời.

Phía trước là đàn vịt, Chu Tiểu Vân nhàn nhã đi đằng sau, thỉnh thoảng có con vịt chạy loạn, cô dùng cây gậy trúc vụt vụt bắt nó đi về phía trước. Cũng may vịt được nuôi thả đã quen, ít nhiều tự quen đường, thực ra không phải việc gì quá vất vả.

Đi khoảng tám, chín phút thì tới hồ nước đầu thôn. Đàn vịt không cần lùa, tự động xiêu xiêu vẹo vẹo nhào xuống nước, đầu chúi xuống tìm con tôm, con tép nhỏ trong hồ.

Hồ nước này rất lớn, diện tích khoảng vài mẫu. Trong hồ có rất nhiều cá tôm nhỏ, thỉnh thoảng có người bắt được con cá hơn ba cân trong hồ. Nhiều gia đình thường xuyên thả vịt trong hồ này.

Xung quanh hồ là một cánh rừng lớn, Chu Tiểu Vân nhớ rất rõ hồi nhỏ cô thích nhất là được vào rừng chơi, trong rừng có rất nhiều quả dại ngon khiến cho lũ trẻ quên cả đường về.

Mấy đứa con trai to gan, nghịch ngợm thích trèo cây móc trứng chim, dùng ná tự chế bắn chim, thỉnh thoảng bắn trúng một con chim sẻ nhỏ cũng có thể khiến cả bọn reo hò ầm ĩ, vừa được ăn ngon một bữa vừa thành anh hùng trong mắt những đứa trẻ khác.

Xa xa là cánh đồng lúa trải dài tít tắp, lúc này lúa đã chín vừa cao lại dày, gió thổi qua, cánh đồng nhấp nhô như sóng biển.

Nhìn hồ nước trong suốt, đồng cỏ xanh ngắt, loài hoa dại hồng hồng xanh xanh không biết tên, bầu trời trong xanh, cây cối um tùm, Chu Tiểu Vân không khỏi than thở: đúng là thời kì không có ô nhiễm môi trường! Hơn hai mươi năm sau, nơi đây sớm bị thay thế bởi một hệ thống nhà xưởng, hồ nước trong xanh hoàn toàn biến mất.

Sớm quen sống ở thành phố ngập tràn khói bụi từ khí thải xe cộ, trên đường tràn ngập rác thải sinh hoạt, không còn thấy hoa cỏ, chỉ có xi măng, bây giờ Chu Tiểu Vân cảm thấy mình như ở trên thiên đường.

Cô ngồi cạnh hồ nước, hưởng thụ sự thoải mái chưa từng có trong đời. Kiếp trước cô bận chăm con, nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo, bao lâu rồi chưa được ngồi xuống thoải mái nghỉ ngơi như vậy. Giờ khắc này, không có cuộc sống vất vả, không có trọng trách nặng nề, chỉ có chính cô.

Chu Tiểu Vân âm thầm thề: phải sống một cuộc sống cho ra sống, sẽ không phạm phải sai lầm cũ! Mà cuộc sống mới, bắt đầu từ hai tháng sau – lúc khai giảng năm học mới!

Cô muốn đi học sớm, kiếp trước cô ở nhà trông hai em chăn vịt đến năm tám tuổi, nếu đi học sớm hai năm, cô có thể tự mình xin một công việc tốt.

Cẩn thận phân tích sâu hơn, trước hết vấn đề cô cần giải quyết chính là cửa ải của cha mẹ. Chỉ khi được cha mẹ cho phép, cô mới có thể bước đi bước đầu tiên trong cuộc sống tốt đẹp sau này.

Quyết định thế đi, hôm nay về nhà cô sẽ xin được đi học, dù cha mẹ phản đối thế nào, cũng phải đạt được nguyện vọng này.

Advertisements

6 thoughts on “[CSMHPCCTV] Chương 7+8

  1. Haiz~! Trong một gia đìn, những đứa trẻ ngoan và hiểu chuyện hơn những đứa còn lại sẽ vất vả vì cha mệ hầu hết sẽ càng đòi hỏi nhiều hơn những đứa trẻ này.
    cám ơn chủ nhà đã edit truyện! ^^

  2. Trạch nữ nói đúng. Những trẻ ngoan ngoãn không những bị kỳ vọng nhiều hơn nên vất vả mà còn do chúng dễ bảo nữa. Nếu giao việc cho trẻ hư nó kô làm đc còn mất công mình quát mắng. Muốn bản thân thanh nhàn đương nhiên phải dựa vào người có năng lực thôi.

  3. 6 tuoi cua minh cung rat the tham. Ko chiu di hoc bi me cam roi danh chay khap xom Lam me minh bi dut 1 doi dep. oi oi sao hoi do minh hu qua nhi ko gioi bang ban TV nay dau.
    Thanks ban!

Biểu cảm cho comment: (─‿‿─) ╰( ´・ω・) (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿) ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) 囧 (#`ε´#ゞ (*/∇\*) (〃 ̄ω ̄〃ゞ凸(`0´)凸 凸(`⌒´メ)凸ヾ(´・ω・`) ☆ミ(o*・ω・)ノ \(^▽^*) (*^▽^)/ ( ̄▽ ̄)ノ ヾ(-_-;) ヾ( ‘ – ‘*)

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s