[CSMHPCCTV] Chương 11+12


Chương 11: Mùa hè nóng bức (2)

945495f417f7bd08440f47bd7fce0f855e090772529c9-PqlBvX_fw658

Chu Tiểu Vân biết không có cách nào giải thích rõ chuyện này, thẳng thắn nói sang chuyện khác: “Chị Tiểu Hà, chị xem giúp em chữ này đọc thế nào với, hỏi anh trai em thì anh ấy không biết, chắc là chị biết, chị dạy em nhé.”

Chu Tiểu Hà cao hứng đứng lên, hiếm có người đến nhờ cô chỉ bảo, mới nói mấy câu đã nghiện cảm giác được làm cô giáo. Nghe phát âm không chuẩn của chị họ, Chu Tiểu Vân thầm hối hận tại sao cô có thể nghĩ ra chủ ý ngốc như vậy, khổ nhất là còn phải làm ra dáng vẻ bội phục và ánh mắt sùng bái ngưỡng mộ chị họ.

Nếu biết trong lòng em họ nghĩ gì, nhất định Chu Tiểu Hà sẽ tức giận đến thổ huyết, cô đắc ý dạy Chu Tiểu Vân đọc ghép vần, thanh âm cố ý lớn hơn bình thường rất nhiều, khiến cho mấy đứa trẻ con gần đó đều vây quanh xem náo nhiệt.

Tiểu Bảo và Thạch Đầu cũng học theo, đọc aoe thành a uy nga, khiến Chu Tiểu Vân phải bấm bụng nhịn cười đến khổ. Chu Tiểu Hà thấy có thêm hai học sinh, dạy càng hăng say, Chu Tiểu Vân nhịn cười cố gắng đọc theo.

Thời gian dạy học vô cùng náo nhiệt trôi qua rất nhanh, gần đến buổi trưa, Chu Tiểu Vân nhắc nhở Chu Tiểu Hà đang mải mê một tiếng, “Chị Tiểu Hà, mặt trời lên cao thật cao rồi, nên về nhà ăn cơm thôi.”

Chu Tiểu Hà có chút lưu luyến không rời đứng lên: “Vậy buổi chiều chị lại đến dạy các em, em đừng lấy sách bị Tiểu Bảo phá hỏng nữa, ở giữa bị cậu ta xé nhiều trang rồi, chị lấy sách giáo khoa của chị sang cho em đọc.”

Buổi chiều còn dạy nữa? Chu Tiểu Vân không biết từ chối sự nhiệt tình của Chu Tiểu Hà thế nào, ngẫm lại có một người dạy cũng tốt, về nhà có thể khoe tính tích cực ham học hỏi của mình trước mặt cha mẹ, vậy nên đồng ý.

Quả nhiên về nhà nói với cha mẹ, ba Chu nói ngay: “Không tồi, Tiểu Hà học giỏi hơn Đại Bảo, con cố gắng học theo chị ấy thật tốt, lúc chăn vịt có thể chơi với nhau.”

Triệu Ngọc Trân rất thích Chu Tiểu Hà, dù sao Đại Nha nhà mình vẫn mặc quần áo cũ nhà đó, tiết kiệm được rất nhiều tiền, tỏ vẻ tán thành. Bà còn dặn Chu Tiểu Vân hay chơi cùng chị họ.

Thật ra, kiếp trước quan hệ của Chu Tiểu Vân và Chu Tiểu Hà rất bình thường, không thân thiết cũng không xa cách, chỉ là chị em họ mà thôi. Cô nhớ Chu Tiểu Hà lớn lên rất đẹp lại thích trang điểm, là một đoá hoa nổi danh được nhiều chàng trai theo đuổi, hai mươi tuổi chị ấy gả cho một người có tiền ở trấn trên. Hai người càng ít qua lại.

Thế là, Chu Tiểu Vân bắt đầu thân thiết với chị họ, rất nhanh hoà nhập vào nhóm ba cô gái lớn hơn cô hai, ba tuổi. Bạn mới Chu Tiểu Vân ăn nói ngọt ngào, nhanh trí được mọi người quý mến, tất nhiên trong đó có cả bác cả của cô – Chu Quốc Phú.

Ba anh em nhà họ Chu: Anh cả Chu Quốc Phú làm thợ mộc, có một trai một gái. Ba của Chu Tiểu Vân đứng hàng thứ hai, nhà đông con nhất, tổng cộng bốn đứa, nghèo vẫn hoàn nghèo. Chu Tiểu Vân còn có một chú ba là Chu Quốc Dân. Chú Ba rất giỏi, là người học cao nhất trong nhà, sau khi tốt nghiệp đi làm ở bưu điện, thuộc thành phần trí thức; có một đứa con trai ba tuổi. Thím Ba là giáo viên cấp hai. Cả nhà chú ở trong thị trấn, ngày lễ ngày tết về đây ở hai ngày.

Ừm được rồi, Chu Tiểu Vân còn một người cô gả đến thôn Lân, chú kiếm tiền bằng nghề chạy xe ba bánh chở khách dưới nông thôn lên trấn trên, gia cảnh không tồi. Nhà Chu Tiểu Vân không thể bì được với nhà chú Ba, ngay cả nhà cô và bác cả cũng khá hơn.

Nhà Chu Quốc Phú ở sát vách nhà Chu Quốc Cường, chỉ cách nhau một sân phơi, đi vài bước là đến. Chu Tiểu Vân thành khách quen của nhà Chu Tiểu Hà, về sau còn trở thành khách quen trên bàn cơm.

Nhà Chu Tiểu Hà là một trong những nhà giàu có ở thôn này. Từ đầu đến cuối thôn chỉ có ba nhà lợp mái ngói thì nhà Chu Tiểu Hà chính là một nhà trong số đó. Nhà chị họ cao nhất trong ba nhà, còn xây một nhà kho hai gian chứa đồ, đồ nghề của bác cả cũng nhiều. Nhìn kìa, băng ghế dài rộng tới năm sáu thước, bàn ăn rất rộng có thể ngồi mười người. Không cần kể tới rất nhiều ghế nhỏ và hai bàn học xinh xinh đóng sẵn cho trẻ con.

Chu Tiểu Vân rất thích hai cái bàn nhỏ kia, tuy bằng gỗ thường, dùng gỗ khi bác cả làm đồ cho người ta còn thừa đóng lại nhưng tay nghề của bác cả rất khéo, làm xinh xắn đáng yêu, căn bản không nhìn ra dấu vết chắp vá. Lại dùng sơn hồng sơn lên sáng bóng, bàn cao ngang hông của cô, rất thích hợp để học bài.

Chu Tiểu Hà thấy Chu Tiểu Vân thích liền rộng rãi nói: “Sau này em có thể đến nhà chị cùng chị làm bài tập, chúng ta dùng chung bàn.”

Tiện thể nói một tiếng, bác cả thấy Chu Tiểu Vân còn nhỏ tuổi đã nghĩ đến chuyện đi học rất đồng ý, tuyên bố Hải phải đi nhập học cùng với Chu Tiểu Vân. Hải ra sức phản đối, thế nhưng phản đối vô hiệu. Lý do là:

“Con xem Đại Nha nhà bác hai, còn nhỏ hơn con một tuổi đấy, thế mà con bé đã chủ động xin được đi học. Con đã bảy tuổi suốt ngày rong chơi ở ngoài, mau đi học cho ba. Con xem hàng ngày Đại Nha học cùng Tiểu Hà rất chăm chỉ, từ hôm nay con cũng phải học cùng chị.”

Hải khóc không ra nước mắt gia nhập vào đoàn quân học tập, trong lòng nhìn Chu Tiểu Vân trăm cái không vừa mắt. Oán giận Chu Tiểu Vân làm phiền cậu, mỗi ngày đấu võ mồm với cô để bắt nạt.

Chu Tiểu Vân không thèm để ý đến trò mèo của cậu bé. Đôi ba câu đã bỏ qua mấy lời khiêu khích của cậu, thuận tiện thể hiện sự ngoan ngoãn trước mặt bác cả khiến bác khen không ngớt, làm Hải tức giận vô cùng.

Chương 12: Mùa hè nóng bức (3)

Những ngày hè vui vẻ xen lẫn đau khổ của Chu Tiểu Vân qua đi rất nhanh.

Còn mười ngày nữa đến khai giảng, ba Chu và mẹ Chu đang thương lượng dẫn bọn trẻ đến thăm người thân.

“Mẹ nó này, mấy ngày nay ở nhà không bận, mỗi ngày bọn nó chỉ lượn qua lượn lại trong nhà, không được đi đâu xa. Chúng ta nhân dịp lúc bọn trẻ chưa đi học dẫn chúng đến thăm người thân đi.”

Triệu Ngọc Trân cũng muốn nhân cơ hội này đi hít thở không khí, cho nên rất tán thành: “Ba nó, em nghĩ giống anh! Em vẫn muốn dẫn bọn trẻ đi chơi, nhưng mà, anh tính xem nên dẫn chúng đến nhà chú Ba hay nhà cô Út?”

Ba Chu suy tư một hồi: “Lên trấn thì xa quá, đi sớm về muộn không tiện. Hơn nữa hàng ngày chú Ba thím Ba phải đi làm, không có thời gian tiếp chúng ta. Nhà cô Út thì gần hơn, mỗi người đạp một xe, chở hai đứa nhỏ khoảng nửa tiếng là đến. Nhà cô ấy cũng rộng, có vườn trái cây sau nhà, bọn nhỏ có chỗ chơi. Chúng ta đến nhà cô Út đi.”

“Được rồi, em ra mua ít đường mang cho Tiểu Lỗi và Tiểu Mai ăn.” Triệu Ngọc Trân đến tiệm tạp hóa đầu thôn mua ít đường, mang theo cả chục trứng vịt ở nhà, gói vào trong túi vải. Dẫn các con đi rửa mặt sạch sẽ, bà cũng thay quần áo sạch.

Đại Bảo khó có dịp nghe lời để Triệu Ngọc Trân rửa mặt cho cậu, mặt mũi hiếm khi được sạch sẽ, ngũ quan đoan chính, tuấn lãng, là một bé trai dễ nhìn. Đáng tiếc gương mặt này một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày chỉ có lúc đi thăm người thân và ăn tết mới giữ được một ngày sạch sẽ.

Thăm người thân là chuyện bọn nhỏ thích nhất. Năm ấy không ti vi, không máy vi tính, không có chỗ vui chơi của trẻ em, thăm người thân được ăn ngon lại có thể đi xa nhà hơn nữa có nghịch ngợm cũng được tha thứ nên đó là chuyện vui bọn nhỏ đều mong chờ.

Vì thế Đại Bảo vừa nghe đến nói sẽ đến nhà cô thì vui vẻ nhẩy cẫng lên. Tiểu Bảo cũng vui mừng chạy theo sau Đại Bảo, Nhị Nha bị bầu không khí này ảnh hưởng, cười khanh khách.

Nét mặt Chu Tiểu Vân bình tĩnh không gợn sóng, nói thế nào cũng là người sống gần ba mươi năm tất nhiên cô sẽ không vui mừng kích động giống như trẻ con thực sự.

Nhưng mà, có thể đến nhà cô cũng là chuyện tốt, suốt ngày nghe Chu Tiểu Hà “dạy” đã thấy chai cả tai. Hải là cậu bé bướng bỉnh, cô không sợ nhưng không muốn suốt ngày phải đấu võ mồm với cậu. Giờ có thể đến nhà cô chơi một ngày, cô cảm thấy đây là ý kiến hay.

Ba Chu và mẹ Chu mỗi người đi một cái xe đạp “cổ” đằng trước có chạc ba gác cao cao (giống xe đạp Phượng hoàng thời bao cấp của mình). Xe của ba Chu thường xuyên dùng để đi lại trong làng đã sớm cũ kỹ. Chu Tiểu Vân không vừa ý nên ngồi sau xe Triệu Ngọc Trân.

Xe của ba Chu có Tiểu Bảo ngồi giữa, Đại Bảo ngồi sau đi trước mở đường, Triệu Ngọc Trân, Nhị Nha và Chu Tiểu Vân theo sau, cả gia đình xuất phát.

Đại Bảo không lúc nào ngồi yên, ở trên xe cứ ngọ nguậy. Đến lần thứ ba suýt nữa cậu rớt khỏi xe, ba Chu không nhịn được nghiêm khắc cảnh cáo: “Đại Bảo nếu mày không ngồi im, giờ sẽ cho mày nhà một mình, năm người chúng ta đi chơi.” Oa, câu hành văn dài, liền mạch, lưu loát, không cần dừng lại thở dốc như vậy, có thể thấy được sự nhẫn nại của ba đã đến cực hạn.

Chu Tiểu Vân nhìn Đại Bảo kinh ngạc cười trộm. Đại Bảo thấy em gái cười mình, trong lòng ngứa ngáy muốn mắng lại sợ chọc ba Chu nổi giận, thật sự bắt cậu về nhà. Không cam lòng bị giễu cợt, cậu làm mặt quỷ còn giơ thêm nắm đấm quơ quơ uy hiếp, ai ngờ Chu Tiểu Vân nhìn thấy càng cười nhiều hơn.

Đôi mắt Đại Bảo đảo qua đảo lại, đầu lưỡi vươn thật dài, dùng tay kéo khóe mắt lên cao làm thành mặt quỷ khôi hài. Đến lúc này, ngay cả Nhị Nha cũng cười.

Tiểu Bảo thấy Nhị Nha và chị đều cười, nhưng không nhìn thấy đằng sau xảy ra chuyện gì, sốt ruột vò đầu bứt tai: “Anh, mọi người đang làm gì thế?”

Nhị Nha nói chưa sõi: “Anh làm mặt xấu!”

Tiểu Bảo giãy giụa muốn quay lại nhìn Đại Bảo làm mặt quỷ mà không được. Ba Chu bị phân tâm, bất đắc dĩ phải xuống xe, giáo huấn Đại Bảo mấy câu. Sau đó, ông lấy mấy khối đường từ túi vải treo trên ghi đông, nhét vào tay Tiểu Bảo mới khiến cho Tiểu Bảo an tĩnh lại.

Chu Tiểu Vân và Nhị Nha cũng được chia hai khối. Chu Tiểu Vân bóc vỏ ngoài, đem viên đường xinh xinh rắn rắn nhét vào trong miệng, cắn làm đôi. Ngọt quá!

Loại đường này chỉ lúc bé mới có, đến lúc lớn muốn mua cũng không đâu bán. Chu Tiểu Vân cho rằng nó ngon hơn kẹo mềm và kẹo dẻo được bán tràn lan sau này nhiều. Trong miệng có vị táo nhàn nhạt. Một viên đường có thể ngậm cả một buổi sáng là đồ ăn vặt trẻ con thích nhất.

Đại Bảo bị ba Chu xử phạt nghiêm khắc, một viên đường cũng không có. Nhìn mấy em vui vẻ ngậm kẹo, mắt cậu hơi đỏ, tội nghiệp nuốt nước miếng. Chu Tiểu Vân nhìn Đại Bảo đáng thương, lòng mềm nhũn. Nhân lúc cha mẹ đi xe gần nhau, cô kín đáo đưa một khối đường cho Đại Bảo.

 Đại Bảo mừng khôn xiết, vươn tay nhận lấy, không dám phát ra âm thanh sợ ba nghe thấy nên lén lút bóc vỏ bỏ vào miệng. Nhất thời một cảm giác ngọt ngào tràn ngập trong trái tim, hạnh phúc lan tràn. Chu Tiểu Vân lập tức thăng cấp thành “em gái tốt” trong cảm nhận của cậu, trò đùa khi nãy của cô bị ném ra sau đầu.

Cả quãng đường đi rất vui vẻ, chốc lát sau, đã nhìn thấy vườn trái cây của nhà cô Út.

Advertisements

7 thoughts on “[CSMHPCCTV] Chương 11+12

Biểu cảm cho comment: (─‿‿─) ╰( ´・ω・) (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿) ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) 囧 (#`ε´#ゞ (*/∇\*) (〃 ̄ω ̄〃ゞ凸(`0´)凸 凸(`⌒´メ)凸ヾ(´・ω・`) ☆ミ(o*・ω・)ノ \(^▽^*) (*^▽^)/ ( ̄▽ ̄)ノ ヾ(-_-;) ヾ( ‘ – ‘*)

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s