[TCKN] Chương 9


Thiên chi kiều nữ

Chương 9

4bb7e71879e75087c175d61cb27db3b2a477d2d728081-dYpyVm_fw658

Edit: Minh Châu

Beta: Tiểu Lan

Ngay lúc Thẩm lão thái thái lo lắng không yên phái người tìm kiếm Liên Ngữ Hàm khắp nơi, vừa vặn Thẩm Hi và Hàn Lâm Việt cùng trở lại, thấy sắc mặt tổ mẫu và Tần lão phu nhân đều không tốt, Diêu Linh Nhi co rúc một bên im lặng rơi lệ, trong chính phòng lặng ngắt như tờ, thì đoán được có lẽ đã xảy ra chuyện.

Thẩm Hi bước lên một bước, chưa kịp mở miệng, Thẩm lão thái thái sốt ruột hỏi: “Hi nhi có nhìn thấy Liên gia muội muội không?”

Thẩm Hi ngạc nhiên, lập tức lắc lắc đầu: “Con không gặp, chẳng phải Liên muội muội đi cùng biểu muội sao?”

Thẩm lão thái thái nghe hắn nhắc tới Diêu Linh Nhi, nhất thời hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi không nói gì thêm.

Diêu Linh Nhi run rẩy, sợ hãi ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ sưng đỏ đối diện với Thẩm Hi, nàng há miệng thở dốc, dường như muốn gọi ‘biểu ca’, nhưng e ngại lão thái thái đang ngồi phía trên, cánh môi giật giật, cuối cùng không phát ra âm thanh.

Biểu muội đôi mắt ửng đỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch khiến Thẩm Hi đau lòng vạn phần. Hắn cũng đoán được, có lẽ vị Liên gia muội muội kia đi lạc trong nhà mình, lúc này đang bận rộn tìm kiếm.

Trong lòng Thẩm Hi rất bất mãn, chuyện này đâu to tát gì cho cam, đi lạc trong nhà mình sao có thể bị bắt cóc? Vì chút chuyện nhỏ này mà trách cứ Linh Nhi… Thẩm lão thái thái là tổ mẫu của hắn, không thể nói bà, vì thế ủy khuất của Diêu Linh Nhi tất cả tính lên đầu Liên Ngữ Hàm.

Trái lại, Hàn Lâm Việt hiểu chuyện hơn một chút, nghe nói Liên Ngữ Hàm đi lạc đã nửa ngày không tìm được, lo lắng đến bên cạnh Tần lão phu nhân: “Nơi này rộng lớn, biểu muội không biết chạy tới đâu rồi, giờ có lẽ muội ấy đang rất sợ hãi?” Rồi nói với Tần lão phu nhân rằng mình cũng muốn đi tìm.

Tần lão phu nhân kéo hắn vào lòng, đôi mắt đỏ lên, nói: “Con có lòng là tốt rồi, phái nhiều người đi như vậy, chắc sẽ tìm được nhanh thôi. Con phải ở đây với ta, ta phải thay tổ phụ tổ mẫu con trông chừng con thật tốt.”

Hàn Lâm Việt nghe vậy lập tức cúi đầu tựa vào lòng Tần lão phu nhân, không tiếp tục xin đi tìm biểu muội nữa.

Liên Ngữ Hàm đi đâu?

Nàng tới Khúc Khê lâu – nơi Thẩm lão thái gia tiếp đón An quốc công.

 Sau khi bỏ lại Diêu Linh Nhi và đám nha hoàn, Liên Ngữ Hàm tùy tiện chọn một con đường thoạt nhìn phong cảnh rất đẹp, vừa đi vừa ngắm cảnh, một mình thoải mái vui vẻ. Đi mệt, nàng gọi một hạ nhân Thẩm gia, bảo hắn dẫn đường đến tìm tổ phụ An quốc công.

“Trong núi nơi nào không có suối, suối lại chảy vào sông.” Khúc Khê lâu, tên như ý nghĩa, là một tòa lâu nhỏ nằm ngay bên dòng suối.

An quốc công và Thẩm lão thái gia nhàn nhã ngồi trên lầu hai, cánh cửa khắc hoa mở rộng, nhìn rõ toàn bộ cảnh vật ngoài lâu. Chung quanh không có hạ nhân, pha trà dâng hương hai lão nhân đều tự mình làm lấy.

Hạ nhân bị Liên Ngữ Hàm gọi dẫn nàng đến đây, con đường đi tới có chút u tĩnh (u nhã tĩnh mịch), chưa bước tới hành lang nước chảy cong cong*, nàng đã phất phất tay, hạ nhân dẫn đường hiểu ý lui xuống, đoạn đường còn lại để nàng đi một mình.

*Là hành lang kiểu này:

hành lang khúc thủy wKgBm04IVYPJG-1ZAAFkG--gELY71.mdd.w600

Tầng một Khúc Khê lâu được gọi là ‘Hữu Ninh Đường’, sau khi Ngữ Hàm tiến vào cũng không vội lên lầu, trước tiên đi dạo quanh lầu một, rồi đi đến lối vào tiểu lâu, tinh tế thưởng thức lâm viên Giang Nam u nhã yên tĩnh này.

Đứng được một lúc, đột nhiên nghe từ cửa sổ trên lầu truyền tới tiếng nói chuyện đứt quãng. ‘Sở vương’, ‘Thanh Châu’, hai từ mẫn cảm này lọt vào tai nàng, Ngữ Hàm nghiêm mặt, cúi đầu lắng nghe.

“… Lão Vương phi có dã tâm lớn thật… Dù là lão Vương gia hay tiểu Vương gia đều không có tâm tư ấy, vậy mà một nữ nhân như bà ta lại có dã tâm như vậy…” Thẩm lão thái gia vuốt râu cười nói: “Chẳng qua Thanh Châu hoang vu, dù Lý thị của bà ta có là vọng tộc bản xứ thì sao? Loại đám hỏi này tôi không lạ gì, nhưng cưới về không phải con dâu, chắc chắn là một tang môn tinh (ngôi sao tai họa, dính phải sẽ diệt tộc)!”

Tiếng An quốc công từ tốn vang lên: “Vốn tôi cho rằng gia giáo nhà ông ta xưa nay khá tốt, ít nhất bồi dưỡng ra một Sở vương phi, mọi mặt đều mạnh mẽ. Nay xem ra là tôi nhìn nhầm … Dung Dư nhà ông là một hài tử tốt, Lý gia không xứng với hắn.”

“Ha ha ha!” Thẩm lão thái gia cười to: “Xem ông nói gì này! Không phải tôi ghét bỏ nữ hài nhi nhà ông ta, chỉ ghét dòng họ đó thôi. Dung Dư sắp trưởng thành, sang năm đã hai mươi hai tuổi, đại ca của Thẩm Hi cũng sắp thành hôn được rồi… Vì hôn sự của nó mà hai ông bà già chúng tôi lo đến bạc trắng đầu đây này, nếu cô nương kia không mang họ Lý, âu cũng là một mối lương duyên…”

“Haizzz, người sống 100 tuổi, hết 99 năm phải âu lo. Con cháu đều là nợ a…”

Liên Ngữ Hàm đang lẳng lặng suy tư vấn đề hai người đề cập đến, vả vai đột nhiên bị vỗ nhẹ – nàng cứng người, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, làm ra một mặt quỷ cực xấu xí, đột nhiên quay đầu.

Người vốn muốn dọa nàng lại giật mình nhảy dựng, che miệng liên tục lui về phía sau, hoảng sợ nhìn chằm chằm vào nàng.

Liên Ngữ Hàm cười lạnh, khinh thường liếc hắn một cái, thản nhiên ra khỏi tiểu lâu, người nọ đi sát theo chân nàng, tận khi đến một nơi mà hai ông cụ không thể nghe thấy, người nọ mới kỳ quái hỏi: “Không sợ à?”

Liên Ngữ Hàm nhàn nhạt liếc hắn, thấy là một chàng trai chừng 20 tuổi, bộ dáng tuấn tú nhưng có vẻ hơi ngốc, liền cao ngạo ngẩng đầu lên, xoay người tiếp tục đi.

Người trẻ tuổi không dọa được nàng, có vẻ không phục, tiếp tục đi theo nàng nhưng không biết phải nói gì.

“Này, nhóc là hài tử nhà ai vậy?”

Đi đến trước một mái đình, Liên Ngữ Hàm rốt cuộc dừng bước, cúi đầu hỏi hắn: “Thúc thúc là Thẩm Dung Dư?”

Thẩm Dung Dư sờ mũi, không đáp, híp mắt hỏi lại: “Nhóc là huyện chủ Vĩnh Ninh?”

Liên Ngữ Hàm sảng khoái gật đầu: “Đúng.”

“Vậy tại sao nhóc ở trong này một mình? Lão thái thái phải bảo Thẩm Hi đưa nhóc đi du ngoạn mới đúng chứ?” Thẩm Dung Dư rất khó hiểu.

“Thẩm Hi để biểu muội hắn dẫn ta đi dạo trong vườn, Diêu Linh Nhi đi quá chậm nên ta bỏ đi một mình.” Ánh mắt Liên Ngữ Hàm sáng lấp lánh, trả lời câu hỏi của hắn, sau đó đưa ra nghi vấn của mình: “Chú biết khinh công à?”

Thẩm Dung Dư kinh ngạc: “Hắc, nhóc con biết cái gì là khinh công sao?”

Liên Ngữ Hàm trợn mắt lườm hắn, vô nghĩa, một nam tử hơn hai mươi tuổi, đi đứng không phát ra tiếng động, nếu không phải khinh công, chẳng lẽ hắn là ma à?

“Chú học khinh công từ ai?” Liên Ngữ Hàm ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, quyết tâm hỏi ra tận gốc rễ vấn đề.

Thẩm Dung Dư cười nói: “Nhóc muốn biết cái này làm gì? Chẳng lẽ nhóc cũng muốn học?”

Liên Ngữ Hàm gật gật đầu.

“…” Thẩm công tử hết nói nổi, lần đầu tiên hắn phát hiện, bé gái là một loại sinh vật rất khó hiểu.

Liên Ngữ Hàm nhìn bộ dáng hắn á khẩu, đột nhiên cảm thấy thật nhàm chán, không khỏi thở dài: “Quên đi, để ta nói với tổ phụ trước đã rồi tính.” Ngửa đầu nhìn hắn, thanh âm trẻ con mềm mại non nớt vang lên: “Trầm thúc thúc, chú có thể đưa ta đến chính phòng không? Tổ mẫu ta chắc đang rất sốt ruột.”

Advertisements

5 thoughts on “[TCKN] Chương 9

  1. Cảm ơn Tiểu Lan nhiều nhé, tuần sau tới lượt mình thi rồi, chắc là không thể thường xuyên lên mạng đọc truyện, hix!

Biểu cảm cho comment: (─‿‿─) ╰( ´・ω・) (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿) ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) 囧 (#`ε´#ゞ (*/∇\*) (〃 ̄ω ̄〃ゞ凸(`0´)凸 凸(`⌒´メ)凸ヾ(´・ω・`) ☆ミ(o*・ω・)ノ \(^▽^*) (*^▽^)/ ( ̄▽ ̄)ノ ヾ(-_-;) ヾ( ‘ – ‘*)

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s